Chúng tôi thường từng nói chuyện với rất nhiều bạn sinh viên, và câu chúng tôi nghe nhiều nhất không phải là "Em không biết chọn ngành gì." Mà là: "Em chưa biết mình muốn làm gì, nên cứ học xong rồi tính."
Nhiều bạn nghĩ chuyện nghề nghiệp là của người sắp ra trường. Nên trong suốt 2-3 năm đầu, bạn cứ mặc nhiên để nó trôi qua, chờ đến lúc "cần thiết" mới nghĩ. Và lúc đó... thường đã muộn hơn bạn tưởng.
Đến năm 3, bạn bắt đầu thấy bạn bè có CV dày, có internship, có network rộng. Rồi bạn nhìn lại mình, và chẳng có gì đáng kể.
Nhà tuyển dụng hỏi: "Bạn thấy mình phù hợp với vị trí này ở điểm nào?", và bạn blank. Không phải vì bạn kém. Mà vì bạn chưa bao giờ thực sự dành thời gian suy nghĩ nghiêm túc về bản thân.
Tệ hơn, bạn chọn công việc đầu tiên không phải vì nó phù hợp, mà vì nó sẵn có. Và cứ thế, bạn bắt đầu một hành trình mà điểm xuất phát không phải của mình.
Bạn không cần có câu trả lời hoàn hảo ngay hôm nay. Nhưng bạn cần bắt đầu thu thập dữ liệu về chính mình. Cụ thể:
Tham gia CLB, dự án nhỏ, cuộc thi, volunteer, không phải để CV đẹp, mà để biết mình thích hay ghét cái gì. Trải nghiệm là dữ liệu quý hơn bất cứ bài kiểm tra tính cách nào.
Một buổi cà phê với người đi trước 5 năm trong ngành bạn quan tâm, dạy được nhiều hơn 10 buổi học lý thuyết về nghề nghiệp. Hỏi họ về cả phần tốt lẫn phần mà họ không nói trên LinkedIn.
Sau mỗi việc bạn làm, hỏi mình: "Mình thấy có năng lượng hay mất năng lượng?" Đó là compass tốt hơn điểm GPA hay lời khuyên của bố mẹ.
Định hướng không phải là chọn một nghề rồi đi theo mãi mãi. Định hướng là hiểu bản thân đủ để không bị cuốn trôi bởi người khác; bởi bố mẹ, bởi trend, bởi mức lương hào nhoáng trên mạng xã hội.
Và điều đó cần thời gian, cần thử, cần sai. Nhưng nó cần bắt đầu sớm, không phải sau khi bạn cầm tấm bằng trên tay.
Bạn đang ở năm mấy? Và điều bạn vẫn chưa trả lời được về nghề nghiệp của mình là gì?
Để lại bình luận ↓